• Chia sẻ qua Zalo
  • Chia sẻ FB
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận0

Chợ đêm Ba Tiên

(DLVN) - Chợ phiên Ba Tiên nằm ở thôn Cán Hồ và thôn Lũng Hầu, xã Thái An (Quản Bạ, Hà Giang). Phiên chợ chỉ họp duy nhất vào chiều tối thứ Năm hàng tuần dưới chân ngọn núi Ba Tiên, cao hơn 2000m quanh năm mây mù bao phủ. Có lẽ vì vậy phiên chợ nơi đây được gọi với cái tên “chợ đêm Ba Tiên”. 

< Chợ đêm Ba Tiên.

Chiều cao nguyên, ánh nắng trải vàng trên khắp lưng núi, xuyên qua thung lũng Đông Hà. Khi xe tiến thêm về phía trước, tôi có cảm giác như mình đang tìm về nơi bắt nguồn của dòng chảy mang tên “sông Miện” – dòng sông lách qua bạt ngàn đá núi trên cao nguyên Đồng Văn để mang phù sa bồi đắp cho những cánh đồng khô cằn, nhưng cũng rất đỗi hiếm hoi.

Từ trung tâm huyện Quản Bạ đến chợ đêm Ba Tiên, khoảng hơn 20km. Con đường làm tôi choáng ngợp bởi sự hùng vĩ, tráng lệ và có phần cô liêu. Đường thênh thang vì không một bóng xe ô tô, chỉ thỉnh thoảng có chiếc xe máy vụt qua rồi lại mất hút sau khúc cua.

Trên con đường vắng vẻ, thấp thoáng một vài ngôi nhà men theo sườn dốc trong nắng vàng, hương núi. Bên dòng suối, một đám trẻ con đang nô đùa tắm suối trong cái giá rét đầu Đông. Cứ như vậy, tôi đi trong nắng chiều, trong gió núi, hít căng vào lồng ngực hương vị của núi rừng để đến với chợ đêm Ba Tiên.

Có lẽ vào thời điểm hiện tại, chợ Ba Tiên là phiên chợ đêm duy nhất còn giữ được bản sắc văn hóa trên cao nguyên đá Đồng Văn. Chợ nằm trên sườn dốc thoai thoải ngay bên đường. Bên này là xã Thái An thuộc huyện Quản Bạ, sang bên kia dốc là xã Du Gia của huyện Yên Minh. Ông Vàng Vần Chính, Chủ tịch UBND xã Thái An cho biết, chợ có từ lâu lắm rồi, có lẽ là từ khi người dân đặt chân đến Thái An chọn đất dựng nhà. Chợ thường họp từ ba, bốn giờ chiều đến chín, mười giờ đêm. Chiều là thời điểm người dân mua bán, giao thương hàng hóa. Còn khi màn đêm buông xuống, đây là nơi dành cho các đôi trai gái trong vùng hò hẹn, tìm hiểu nhau. Đã có không ít đôi nên duyên vợ chồng từ nơi này.

Tôi lang thang trong chợ. Đầu chợ là mấy hàng bán bánh rán và phía đối diện là một nhóm các chàng trai bản xuống chợ đứng túm tụm lại với nhau chuyện trò. Giờ thanh niên xuống chợ không còn đi ngựa mà bằng xe máy. Đi qua nữa là hàng bán rau, quả, bán hạt giống, gạo, ngô… và đặc biệt là một số món ăn như đậu chúa, mèn mén, xôi ngũ sắc cũng được bày bán ở đây. Khu vực có sắc màu rực rỡ nhất trong phiên chợ là những sạp hàng bày bán váy, áo trang phục dân tộc. Những cô gái bán hàng niềm nở mời chào bằng tiếng địa phương khi tôi đi qua.

Dừng lại bên sạp hàng của cô gái có khuôn mặt tròn, đôi mắt sáng long lanh cùng nụ cười để lộ ra chiếc răng khểnh được bọc vàng lấp lánh, tôi chọn cho mình một chiếc váy xòe màu hồng mà không biết mình sẽ mặc nó ở đâu, khi nào. Cuối cùng, khi dừng chân lại tại quán nhỏ bán thắng cố, trăng đã lên, đèn đã được thắp sáng.

Trong quán nhỏ phía góc phải là mấy cô giáo vùng cao nói cười ríu rít, má ửng hồng vì men cay nồng của rượu. Bàn bên cạnh là mấy người đàn ông tầm trung tuổi, vừa uống rượu vừa rít thuốc lào. Bàn ngay phía ngoài, tôi nghĩ đó là một đôi vợ chồng trẻ cùng với bạn bè hoặc người thân của họ. 

Nhìn người con gái mặc trang phục dân tộc với chiếc khăn ngũ sắc vấn trên đầu, miệng luôn nở nụ cười và đưa ánh mắt nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh khiến tôi không thể không thốt lên, “con người nơi đây đẹp quá!”. Ở họ toát lên vẻ đẹp tự nhiên, căng tràn nhựa sống và hồn hậu. Họ giống như cỏ cây ở đây vậy. Dù cho đất có hiếm hoi, dù cho mùa Đông có buốt giá thì cây vẫn cứ nảy lộc, đơm chồi và nở hoa. Và, tôi cũng nhận thấy, trong quán nhỏ này ai cũng đều có bạn và hình như chỉ có mình tôi duy nhất là kẻ độc hành - một lữ khách trong phiên chợ đêm ấm áp, ngọt ngào…

Tôi bước chân ra khỏi quán, ngước nhìn ánh trăng khuyết đầu tháng nhẹ trôi trên đỉnh núi Ba Tiên. Hình như đâu đó vọng lại tiếng sáo ai đó đang gọi bạn...

Vừ Mai Hương ( Báo Du Lịch )

Bạn được tự do bày tỏ quan điểm nhưng nghiêm cấm spam

Tin liên quan

-->